VIẾT VỀ KỶ NIỆM THẦY CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG

BÀI DỰ THI

VIẾT VỀ KỶ NIỆM THẦY CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG

Người dự thi: Nguyễn Thị Huyền

Giáo viên Trường Tiểu học Lãng Sơn - huyện Yên Dũng - tỉnh Bắc Giang

 

NHỚ MÃI MỘT MÁI TRƯỜNG

 

“Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn
Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng hương xưa dưới mái trường”

                                         (Sưu tầm)

Cái “nắng vàng phai” ấy dễ khiến lòng ta buồn và hoài niệm về những điều đã cũ. Những kỷ niệm, những con đường đã qua, những câu chuyện chưa có hồi kết và cả những con người đã lâu chưa gặp…

Tháng mười một gõ cửa mở ra trong mỗi chúng ta một miền kí ức – miền kí ức về thầy cô, bạn bè, về mái trường mến yêu. Còn với tôi, trong lòng không khỏi bồi hồi khi nhớ về ngôi trường cũ yêu mến của mình - Trường Tiểu học Lãng Sơn - huyện Yên Dũng - tỉnh Bắc Giang.

Năm 6 tuổi, tiềm thức non nớt của tôi nhắc lại hình ảnh trường học đúng là một thế giới diệu kì. Có rất nhiều thứ hấp dẫn tôi đằng sau cánh cổng đó. Là cây bằng lăng tím dịu dàng mà lặng lẽ. Là cây phượng cứ đến mùa hoa nở lại nhuộm đỏ rực một góc trời. Là cây xà cừ cổ thụ, sừng sững tỏa bóng rợp mát cho bao thế hệ học trò. Còn là sân trường rộng rãi, thoáng mát để chúng tôi vui chơi sau những giờ học: nào là nhảy dây, chơi chuyền, nào là ô ăn quan, đá cầu… Tất cả những trò chơi ấy đều mang lại trong tôi một sự bồi hồi khó tả. Các lớp học kề sát nhau, được trang trí rất đẹp, nơi đây lúc nào cũng vang lên tiếng giảng bài ân cần của thầy cô và tiếng trả lời, đáp lại của các cô cậu học trò thật ngây thơ, hồn nhiên, trong sáng. Giờ đây hoài niệm lại tôi vẫn cảm thấy lời các thầy cô giảng vẫn như văng vẳng bên tai mình.

Một góc khuôn viên trường Tiểu học Lãng Sơn

Buổi đầu là thế ấy! Nhớ lại những ngày thơ ấu đi học, tôi lại thêm yêu ngôi trường nhỏ mà xinh xắn. Đâu đâu cũng là kỉ niệm, nơi nào cũng chứa đầy tìm cảm vấn vương. Cây vẫn đứng đó, lá vẫn reo vui như ngày nào tôi mới vào lớp 1, ngỡ ngàng đứng nhìn sân trường thân yêu. Thời gian cứ trôi đi âm thầm và lặng lẽ. Chẳng máy chốc năm năm dưới mái trường Tiểu học đã qua. Khi đã ở bến cuối của chặng đường tiểu học tôi giữ lấy cho mình cả bầu trời kỉ niệm. Nhưng có lẽ trong bầu trời kỉ niệm ấy, tôi sẽ không bao giờ quên kỉ niệm về người đưa đò – những thầy giáo, cô giáo mang đến cho chúng tôi cả chân trời tri thức.

Ai đã ví thầy cô như những người lái đò ngày đêm cần mẫn trên chuyến đò tri thức, còn lũ học trò chúng em là những người lữ khách sang sông, hết lớp khách này lại đến lượt khách khác rời bến sông nhưng người lái đò vẫn sớm chiều đứng đợi? Thầy cô như những người mẹ hiền luôn dạy bảo, khuyên răn chúng em phải biết yêu thương nhau, những lời dạy ấy giúp chúng em khôn lớn từng ngày và biết yêu thương, đùm bọc nhau hơn. Dưới mái trường thân yêu, với những kỉ niệm vui buồn, những hờn giận ngây thơ của tuổi học trò ấy, tôi không thể nào quên những tiết học của cô giáo chủ nhiệm. Tôi nhớ tiếng cô giảng bài, nhớ cả tiếng phấn kít trên nền bảng xanh màu lá khoai, nhớ giọng cô dịu dàng, trìu mến tận tình chỉ bảo chúng tôi từng nét bút, từng bài văn bài toán, nhớ lời cô dạy năm nào để cố gắng học tập trở thành cô giáo, trở thành một giáo viên tốt, cống hiến trọn đời cho sự nghiệp trồng người.

Năm 18 tuổi, vào một ngày đầu tháng 9, tôi nhận được giấy thông báo rằng mình đã trúng tuyển vào trường Đại học sư phạm. Tôi vui lắm! Tôi vui vì từ giờ trở đi tôi đã là một cô sinh viên, vui vì  tôi được theo học đúng ngành mà bao lâu nay tôi hằng mơ ước: Ngành sư phạm Tiểu học.

Thời gian thấm thoắt trôi qua thật nhanh. Bốn năm trên giảng đường đại học, tôi đã trưởng thành hơn để giờ đây tôi lại trở về công tác nơi mà tôi chập chững những buổi học đầu tiên: Trường Tiểu học Lãng Sơn – lá cờ đầu của giáo dục huyện Yên Dũng. Một cảm giác thật vui mừng hạnh phúc khi tôi sẽ là một cô giáo, nhưng hơn cả là nơi tôi làm việc lại là ngôi trường thân thương ngày nào.

Năm 22 tuổi, trở về ngôi trường xưa nhưng không còn là cô học trò bé bỏng mà giờ đây đã là một cô giáo. Tôi vui mừng và tự hào biết bao! Vẫn là ngôi trường ấy với những tán phượng vĩ, xà cừ. Vẫn là bằng lăng dịu dàng đằm thắm. Vẫn là cổng trường mở ra một thế giới diệu kì… Nhưng giờ đây trường đã khoác lên mình một chiếc áo mới. Tôi thấy trường khang trang, rộng rãi và hiện đại hơn. Nhưng ở dưới mái trường này vẫn đem đến cho tôi một môi trường học tập thật thân thiện, vui vẻ và tích cực. Khuôn viên trường, các dãy nhà, hàng cây xanh, thư viện ngoài trời, bể bơi… tất cả mang đến một không gian học tập và trải nghiệm vô cùng tuyệt vời!

Một góc khuôn viên trường Tiểu học Lãng Sơn

Nhớ xiết bao giây phút đầu tiên bỡ ngỡ bước chân vào cổng trường, tôi ngỡ mình lạc vào vườn cổ tích với câu chuyện của những thiên thần có cánh.  Lòng tôi đan xen biết bao cảm xúc, vừa hân hoan trong niềm vui của một người giáo viên trước một ngôi trường cũ mà lại mới. Cũ vì quá đỗi thân thuộc, mới vì giờ đây tôi ở một cương vị mới. Trong vòng tay của những người đồng nghiệp mới, vừa lo lắng sợ sệt không biết mình có đủ năng lực và tâm huyết hoàn thành tốt nhiệm vụ hay không… Nhưng rồi, tất cả cảm xúc ấy cũng trôi qua nhường chỗ cho những tiếng cười khi  tôi bắt gặp những  ánh mắt thơ ngây, non nớt của các em học sinh rụt rè nói : “Con chào cô ạ !”. Từ ngày hôm ấy, mỗi khi học sinh chào cô mà lòng tôi lại dâng tràn một cảm xúc khó tả, đó là cảm giác tự hào lẫn với một chút hạnh phúc...!

Một buổi chào cờ đầu tuần

Giữa những hoài niệm trong trẻo, giữa những bộn bề cảm xúc và suy ngẫm, giữa những khuôn mặt hân hoan của đàn em thơ, tôi cảm thấy thực sự vinh hạnh vì mình đã được đồng hành cùng sự hình thành và phát triển của tổ ấm yêu thương này. Những khó khăn, bỡ ngỡ của những năm tháng đầu tiên sẽ qua đi, chỉ còn lại yêu thương, khát vọng và mong ước. Mong ước của tôi, luôn da diết và bền chặt, về mái nhà chung mà tôi đã và đang gắn bó, rằng nơi đây sẽ từng phút từng ngày luôn tràn ngập tiếng cười, luôn chan chứa tình yêu thương. Mong cho mái ấm này luôn luôn là nơi yêu dấu bình yên cho lớp lớp học sinh, cho những người làm thầy như tôi luôn được say mê, tha thiết với nghề, với đời!

Dẫu biết rằng thời gian chẳng chờ đợi một ai, dẫu biết rằng chẳng ai có thể quay trở lại những ngày thơ ấu cắp sách đến trường nhưng tôi vẫn luôn mơ ước giá như có một chuyến xe quay ngược thời gian để tôi có thể sống lại những tháng ngày đẹp đẽ ấy. May mắn thay là tôi lại có cơ hội học tập và làm việc dưới cùng một mái trường. Tôi trân quý biết bao cảm xúc tự hào này! Giờ đây, trong hoài niệm của tôi vẫn len lỏi ở đâu đó trong những kí ức tuổi học trò. Cứ mỗi độ thu về, mỗi một mùa 20/11 đến hay một mùa phượng vĩ trôi qua trong tôi lại dâng lên những cảm xúc ngọt ngào và da diết về về mái trường Tiểu học Lãng Sơn thân thương – nơi ấp ủ trong tôi mơ ước theo con đường “trồng người”. Cảm ơn những tháng năm học trò, cảm ơn người cô, người mẹ đã viết cho tôi một miền kí ức!

Cũng đã sắp đến ngày 20/11- ngày Nhà giáo Việt Nam, tôi xin gửi tới toàn thể các thầy cô giáo một lời chúc thân thương nhất. Gửi tới các thầy giáo, cô giáo và mái trường Tiểu học Lãng Sơn thân yêu một lời tri ân! Chúc cho ngôi trường Tiểu học Lãng Sơn luôn vững mạnh, tiên phong trong mọi phong trào và gặt hái nhiều quả ngọt, xứng đáng là "Ngôi trường của ước mơ và lòng nhân ái".

                                   Bắc Giang, ngày 27 tháng 10 năm 2020                                      

                                         Người viết: Nguyễn Thị Huyền

 

 

 

 

 

 

 

 

Bài viết liên quan

 

 

 

Trường Tiểu học Lãng Sơn 

Địa chỉ: Thôn Tân Mĩ , Xã Lãng Sơn

Điện thoại: 0978342135

Email: c1langsonyd.bacgiang@moet.edu.vn

 

 

 

Hỗ trợ & phát triển bởi EduPortal

Ghi rõ nguồn EduPortal khi trích thông tin từ website này